CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI NGÔI NHÀ ONLINE CỦA THÀNH CÔNG

Ngọn nến ấm áp sẽ được thắp lên để sưởi ấm cho căn phòng...

KHOẢNH KHẮC ẤY RỒI CŨNG QUA MAU

Niên khóa 2010 - 2015.

NHẬT KÝ NGÀY THÁNG NĂM

22h TỐI HẰNG NGÀY CÙNG NHAU ĐÓN ĐỌC NHẬT KÝ CÁ NHÂN NHÉ! :).

DU LỊCH VÀ GÓC ĂN UỐNG

Nơi ra đời của những tấm ảnh, video ghi lại khoảnh khắc du ngoạn bốn phương và những món ăn bản thân có thể làm.

NGÔI NHÀ MƠ MỘNG

Một bên là biển một bên là thành phố...

Jon Bin

Jon Bin
Ảnh cá nhân
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Nhật ký ngày 25/9/2015

Thời tiết hôm nay khá đẹp, sắp trung thu.

Cả ngày đều ổn.

Buổi chiều thì có hoạt động lịch trình của mình một xíu. Chạy lên làng đại học nhậu với cậu bạn thân tên Quân và kể chuyện đời tư, chém gió trên trời dưới đất. Vui phết! :3 

Quân là cậu bạn đầu tiên tôi quen khi bước vào giảng đường đại học, cậu ta khá tốt bụng và nghĩa khí, đó là điểm tôi cảm thấy may mắn cho bản thân vì có thể quen biết một người như thế. 

Và giờ mới về đến nhà. :)

Hôm nay cũng khá là vui. Cũng không có sự kiện gì đáng nói, nên đăng ảnh Nôbita chế cho vui cửa vui nhà vậy? =))




















Thật là cảm giác khi... :p


"...."



Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Nhật ký ngày 24/9/2015

22h rồi còn đợi điều gì mà chưa ngủ!?

Vào nhà, ngồi nghe những bản nhạc trong đêm tối này cũng khá là thú vị. 

Vẫn còn đang còn nói chuyện với 2 cậu bạn. Và lại 1 ngày nữa trôi qua..

Hôm nay thời tiết khá oi bức.



Đúng nghĩa một ngày nhàm chán ngoài việc có ý nghĩa đó là biết mình đang tăng cân...

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2015

Nhật ký ngày 23/9/2015

Hôm nay đối với tôi là một ngày tương đối vất vả. Lịch trình như sau:

5h thức dậy vệ sinh cá nhân rồi đi ăn sáng.
6h chạy lên Sài Gòn, hình như có đi qua tuyến đường Hàng Xanh, Võ Thị Sáu, có nhìn thoáng 1 chút rồi tiếp tục cuộc hành trình.


 
10h xong việc, vội chạy về Biên Hòa cho kịp việc buổi chiều.
Cũng mất 1h30' để chạy về, đầu tôi bắt đầu nhức, có lẻ vì thiếu ngủ. :)

14h30 tôi có hẹn bên Sở Ngoại Vụ tỉnh. Nhắc đến chuyện này mới có 2 chuyện rất đáng nói. Nghĩ lại cũng buồn cười.. :))

Chả là, hôm nay vào Sở này thì cũng giống như hôm qua thôi, hôm qua thì lên nộp bản công việc, hôm nay thì lên lấy kết quả 1 việc mà chị ba giao cho.

Trước mặt tôi là "Trung Tâm dịch vụ đối ngoại", theo phép lịch sự tối thiểu của một người được giáo dục, tôi gõ cửa 3 cái "Cốc...Cốc...Cốc", đợi 1 lúc có tiếng bên trong vọng ra "Mời vào". Theo lẽ thường tình tôi đương nhiên là mở cửa.

Cánh cửa vừa mở ra, 1 bà chị, à không, không biết nhỏ đó bao nhiêu tuổi, chắc trạc trạc tuổi tôi hoặc cao hơn 1 xíu chợt nhận ra tôi và như hiểu ý của việc tôi đến liền nhìn sang 1 bà chị khác, lần này đúng là 1 bà chị thật, bà chị quen với chị tôi. Trong phòng cũng khá nhiều phụ nữ, khoảng 4-5 người, tôi vội ngồi xuống ghế, thì có 3 chị, à không chắc cũng trạc trạc tuổi tôi thôi mà thấy xưng tôi bằng anh nên cũng kệ coi như là anh với em luôn. Cuộc vui bắt đầu:



Người đầu tiên, cô gái này hôm qua tôi thấy đầu tiên: "Chưa có hóa đơn a ạ, có gì mai a ghé lấy hoặc a cho e địa chỉ để e chuyển qua đường bưu điện dùm cho".

Chưa kịp định hình hoặc trả lời cho cô ấy thì người thứ 2 thốt lên: "A ghi địa chỉ lên đây, tại tụi em chưa in hóa đơn kịp" rồi nhanh tay đưa tôi cái hồ sơ hôm qua tôi gửi. Cô nàng thứ 2 này trông cũng già dặn, là người viết phiếu thu liền sau cho tôi.

Tôi chưa kịp nhìn lại và chỉ vừa kịp nói 1 câu "để a gọi điện cho chị hỏi ý kiến đã, rồi trả ời e"

Thì 1 cô nữa, từ bàn bên góc bên trong bước ra, cô nàng này chắc chắn là nhỏ tuổi hơn hoặc cùng lắm là bằng tuổi, mặc váy liền thân, cũng khá xinh, tiếp tục câu chuyện "a làm công ty nào, a ghi lại địa chỉ, mã số thuế, thông tin liên hệ", trông cũng có vẻ dày dạn kinh nghiệm. Lúc đó, điện thoại tôi tự dưng bị điên, cứng đơ máy, ko mần ăn được, trong lúc bối rối tôi chỉ nói đợi tôi chút xíu. 3 cô đứng đối diện nhìn tôi không rời mắt như thể cần câu nói tiếp theo của tôi để tiếp tục câu chuyện vậy, tôi cũng không biết mình có đắc tội gì không. T_T Bên cạnh chổ tôi ngồi thì có 1 cô nữa, nhìn sang thì toàn chữ tàu, chắc là đang đọc tin tức bên Tàu. Tôi chỉ còn nói lại câu "Chờ a 1 lát nhé" rồi mỉm cười.

Trong lúc bối rối vì bị tra tấn từ ánh mắt và giọng nói của 3 cô gái đó, thì vị cứu tinh của tôi xuất hiện, tôi đoán là trưởng phòng. Tôi cúi chào, rồi bà ấy hỏi có chuyện gì thế? rồi nhìn tôi, khi đối diện tôi vẫn là những ánh mắt ấy, tôi như đưa mắt ra hiệu kêu cô trưởng phòng giải cứu dùm, như hiểu ý sau khi nghe lời nói giới thiệu từ bà chị quen chị tôi thì cô ấy liền nói tiếp "e này là bên Mai Phạm Sonadezi Long Thành phải không?" rồi nói tiếp "3 em đứng đây làm gì thế?". May quá, tôi cũng kịp chờ có câu nói ấy. haha thầm nghĩ *lần này mình được cứu*, rồi 3 cô chỉ còn lại 1, 2 cô mở cửa ra ngoài hành lang, chỉ còn 1 người ở lại làm việc với tôi.... Phía sau còn chuyện khác nữa nhưng không nổi bật, tạm kể đến đây. :D

Lần này tôi không thấy sợ kiểu căng thẳng mà sợ mình sẽ bị hỏi nhiều quá, cũng thấy ngại ngại và khá là vui. :)) Hi vọng lần sau găp lại cái phòng này. Cảm giác bị hỏi dồn dập cũng khá thú vị.

Chuyện thứ 2 tôi muốn kể đó là việc sơ-vin đóng thùng. 1 hành động mà tôi khá là không thích, dẫu biết rằng sau này mình sẽ phải quen với việc đó.



Tôi có sở thích là quần jean - áo sơ mi bỏ ngoài. Lúc nào cũng thế mỗi khi xuất hiện trước đám đông hoặc công việc hoặc họp hành hoặc học hành tôi đều xuất hiện với bộ dạng như thế mặc dù chắc chắn sẽ thay đối các loại quần và các loại áo sơ mi. Lý do tôi thích phong cách này là bởi vì nó hài hòa tất cả, với tôi có sự xen trộn giữa nghiêm túc và phóng thoáng, và tôi thích sự nghiêm túc trong phóng thoáng. 

Tươm tất sơ vin - đóng thùng quần jean hoặc các thể loại quần khác với áo sơ mi, giày công sở theo tôi đó là sự nghiêm túc, còn lại việc bỏ thùng quần jean áo sơ mi, giày thể thao đó là sự phóng thoáng. Đó là lý do tôi thường mặc theo phong cách rập khuôn như thế, có sự hài hòa của 2 cái, khi cần đối diện với nghiêm túc thì sơ-vin lại, khi tiệc tùng, chơi bời thì lại bỏ sơ-vin ra.. :D

Đương nhiên, khi đi chơi xa hay đi du lịch tôi lại có 1 phong cách hoàn toàn khác. Lúc đó sẽ xuất hiện với bộ dạng là những chiếc áo thun và chiếc nón đội ngược. =))

Đơn giản là thế, cùng lắm là thêm cái vest Hàn ở ngoài, nhưng có lẽ ở Việt Nam không ưa chuộng style vest hàng ngày thi phải? Nên đành chịu... :D

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

Nhật ký ngày 21/9/2015

Tại sao tôi lại thích lũ nhóc Minion đến vậy!? và muốn mình là một phần trong thế giới minion đó, ngây thơ, hồn nhiên, trong sáng, thông minh, lém lĩnh, quạy phá, hài hước, tình cảm và thích vui đùa. :D

Câu trả lời chắc là đây: :))

















Ngày mai phải đi làm 1 việc cũng khá là thú vị. ;)

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

Nhật ký ngày 19/9/2015

:))) Cuộc chiến Coca cola và Pessi.



Clip quảng cáo hay. :p


1...



2....


3....


4...


Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Nhật ký ngày 18/9/2015

Hôm nay, không có gì đặc biệt nên câu chuyện hôm nay sẽ là bản nhạc của những chú chó.. :)))


"NGỦ NGON!"






Gang nam style... hehe




Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Nhật ký ngày 17/9/2015

Dễ quen nhưng khó gần!?

Thường thì những ai đã tiếp xúc 1 lần với tôi thì có thể cảm nhận được điều này.

Dễ quen...




Tôi tương đối là dễ bắt chuyện và làm quen, đối với một người xa lạ cũng giống như người đã quen biết từ lâu, cách đối xử là tương tự nhau, gần gũi mà không có chút xa lạ nào.

Bạn bè tôi có rất nhiều, phải nói là rất nhiều và đủ mọi tầng lớp khác nhau, nghèo khó cũng có và giàu có cũng có. Tôi thường quen biết họ 1 cách trong sáng, không vì một mục đích nào khác ngoại trừ bốn từ "ngao du kết bạn".

Khó gần...




Đúng! Từ khó gần ở đây là sự thân thiết. Đối với tôi, từ thân thiết thì nó xa xỉ và trải qua nhiều thử thách lắm, những ấn tượng ban đầu chỉ là một phần trong câu chuyện thân thiết, điều quan trọng nhất là việc cho - nhận, sự hi sinh, yêu thương, quý mến và tôn trọng dành cho nhau. Điều này sẽ khiến tôi bất chợt nhận ra "À! Thì ra chúng ta thân nhau đến mức đó". Và lúc ấy, mối quan hệ đó càng được tôn trọng hơn.

Có người nói người ta thường dễ thân, yêu quý nhau hơn khi cùng chung tính cách hoặc sở thích.. Có lẽ vậy!?




Có một điều đó là tôi rất thích được nhìn những cô gái xinh đẹp, cuốn hút và ăn mặc thời trang. Không phải vì có máu dê nổi lên hay là một tên biến thái quá liều mạng, mà vì tôi muốn tôn trọng họ, tôn trọng những gì thượng đế, ba mẹ đã tạo ra họ và tôn trọng style ăn mặc của họ. Được ngắm nhìn họ thì đó là điều may mắn dành cho bản thân.

Nhưng nhìn thì nhìn vậy thôi, chứ để mà quen biết rồi đi đến yêu thích nhau thì việc đó trở nên khó khăn đến nhường nào. Đó là vì tôi không phải típ người lăng nhăng.

Đến cái tên gọi thôi, tôi cũng phải mất khá nhiều thời gian để nhớ rồi, huống hồ gì... :)


Nhật ký ngày 16/9/2015

Hôm nay tôi đã làm được khá nhiều việc:


Học anh văn chăm chỉ
Lười đi chơi
Bớt nhớ nhung.
Lại bị dính mưa.



Đặc biệt là hôm nay tôi đã làm một việc có ý nghĩa đó là khai sinh ra cái Blogspot cá nhân của bản thân. Thật là tuyệt vời!



Từ đây tôi có thể tự PR bản thân theo một cách riêng của mình. ^^'

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2015

Khoảnh khắc ấy rồi cũng qua mau

"Có chút bối rối chạm tay anh rồi, vì anh đang mơ rất dịu dàng..."

Thấm thoát cái tháng ngày ấy cũng trôi qua lặng lẽ mà buồn hiu, 5 năm đại học đọng lại cho tôi nhiều kỷ niệm nếu có muốn quên cũng chẳng thể nào quên được. Giờ đây chúng tôi phải xa nhau, mỗi người lựa chọn cho mình một con đường, một cách sống. 

Hi vọng những tháng ngày vừa qua sẽ khiến chúng ta mãi luôn bên nhau nhé!

Chúc mọi người vững tin trên con đường mình chọn.



Khoảnh khắc 5 năm chúng tôi gặp gỡ và làm việc cùng nhau. Là những người bạn tốt, là những người anh em tốt và cuối cùng là mối quan hệ đặc biệt, tôi tạm gọi nó là mối quan hệ mà chỉ hai người mới hiểu đối phương đang nghĩ gì về nhau.



2 cậu bạn thân
Tình bạn.. :))

Trai làng QTL lớp 1 :3


5 anh em siêu nhân
Giật giải 3 3P trong tiếc nuối T_T

Đứa con đại học.. :v

Bà chị 10 tỷ... hehe
Mùa hè xanh <3

Một đại gia đình thật sự, lần đầu tiên chổ ăn và chổ ngủ của tôi lại nhiều người đến thế. Một điều bí mật đó là sau khoảng thời gian 1,5 tháng ăn ở cùng nhau sau chiến dịch, tôi đã phải nghỉ ngơi khoảng 2 tháng mới có thể thoát ra khỏi những hình ảnh MHX, quên dần được khuôn mặt thân quen của từng người họ và quay lại cuộc sống thường ngày. Nó giống như là một bộ phim truyền hình dài tập vậy? Họ thật tuyệt vời và gắn kết.


Gia đình MHX của tôi, "yêu mọi người nhiều lắm" :p



Họp đội





















Những giây phút làm việc nghỉ ngơi..








Công tác xã hội :D :D :D - 1 khoảng thời gian rất là vui nhộn.

Nơi mà Trái tim ấy đã từng thuộc về chúng tôi... :)




Phải lòng với CTXH

Hồi đó làm tình...nguyện sụt mất mấy cân.. T_T




Khoảnh khắc lên đời










Ánh mắt ấy...

5 giây dành cho quảng cáo. :))











Những cậu bạn Hotboy QTL...









Gia đình Quản trị luật

Và cuối cùng là... Tôi